ANIME

Vòng quanh quẩn rượt đuổi cảm xúc không hồi kết tới từ bậc thầy điện ảnh xứ Hàn

Có thể nói, Decision To Leave là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của điện ảnh Hàn Quốc trong vài năm trở lại đây.

Nếu từng nghe qua cái tên Park Chan Wook, người theo dõi sẽ nghĩ ngay tới những bộ phim đậm chất bạo lực và trả thù như Sympathy for Mr. Vengeance (2002), Oldboy (2003) và Lady Vengeance (2005). Thế nhưng nhà làm phim Hàn Quốc đã thay đổi hoàn toàn với Decision to Leave (Tựa Việt: Quyết Tâm Chia Tay). Tác phẩm chẳng có quá nhiều thù hận, càng không có bạo lực máu mê nhưng lại gây ám ảnh về mặt cảm xúc hơn hẳn những dự án trước đây của ông.

Nhân vật chính của Decision to Leave là chàng thanh tra cảnh sát trẻ tuổi nhất Hàn Quốc tên Hae Jun (Park Hae Il). Anh bị chứng mất ngủ mãn tính do di chứng từ những vụ án chưa thể tìm ra hung thủ. Một ngày nọ, Hae Jun nhận nhiệm vụ điều tra cái chết thất thường của một cựu quan chức. Vợ ông là Seo Rae (Thang Duy) không mảy may đau buồn vì cái chết của người chồng. Càng điều tra, Hae Jun càng phát sinh tình cảm với Seo Rae. Thế nhưng những bất thần lại liên tục ập tới.

Decision To Leave: Vòng lẩn quẩn rượt đuổi cảm xúc không hồi kết đến từ bậc thầy điện ảnh xứ Hàn - Ảnh 1.

Kịch phiên bản ngập tràn nút thắt

Thoạt nhìn, nội dung của Decision to Leave gợi nhắc tới Vertigo (1958) của Alfred Hitchcock hay rõ rệt hơn chính là Basic Instinct (1992) khi một viên cảnh sát điều tra cũng có ý tình với vợ nạn nhân. Tuy nhiên, thứ nhưng tác phẩm của Park Chan Wook nhắm tới không chỉ đơn giản như thế. Trong những phút trước tiên, toàn bộ nghi ngờ đều nhắm vào Seo Rae – cô nàng người nhập cư gốc Trung Quốc không giỏi tiếng Hàn. Cô có đủ mọi động cơ gây án khi chẳng hề tỏ ra đau buồn trước cái chết người chồng là một kẻ vũ phu.

Nhưng theo thời kì, ai nấy đều mở màn cảm thấy đồng cảm Seo Rae khi cô là một nữ y tá nhân từ lành, chuyên chăm sóc người già một cách tận tình. Những góc khuất đau buồn trong cuộc sống của Seo Rae dần được hé lộ. Park Chan Wook đã khôn khéo cài cắm các tình tiết để phát triển tình cảm giữa nữ nghi phạm và chàng cảnh sát một cách tự nhiên và nhẹ nhõm nhất. Những tình tiết tưởng chừng chẳng liên quan như vụ án kẻ giết thịt người nhưng Hae Jun và đồng nghiệp theo đuổi hay căn bệnh mất ngủ của anh thực tế lại kết nối cả nhị với nhau.

Decision To Leave: Vòng lẩn quẩn rượt đuổi cảm xúc không hồi kết đến từ bậc thầy điện ảnh xứ Hàn - Ảnh 2.
Decision To Leave: Vòng lẩn quẩn rượt đuổi cảm xúc không hồi kết đến từ bậc thầy điện ảnh xứ Hàn - Ảnh 2.

Hae Jun và Seo Rae như đồng điệu cả về mặt tâm hồn lẫn tính cách. Những tưởng Decision to Leave sẽ chuyển hướng sang tình cảm thì chỉ trong tíc tắc, câu chuyện lại bẻ lái theo hướng không thể ngờ tới. Từ đây, toàn bộ những gì sắp xảy ra đều vượt khỏi tầm suy đoán của người theo dõi. Những gì Seo Rae suy nghĩ, những gì cô ấy muốn làm đều là một màu đen huyền ảo. Thậm chí, đôi lúc chẳng ai dám tin những gì nhưng các nhân vật bộc bạch khi đã bị “lừa” quá nhiều. Hàng loạt mối quan hệ chồng chéo, những sự kiện bất thần liên tục diễn ra cho tới tận giây phút sau cuối.

Phong cách rất dị của Park Chan Wook

Nếu từng xem the Oldboy hay The Handmaiden (2016), người xem sẽ không lạ gì với phong cách xếp đặt tới từng tiểu tiết của Park Chan Wook. Thế nhưng, Decision to Leave thế hệ là bộ phim mang về cho ông giải thưởng Đạo diễn xuất sắc lại LHP Cannes tăm tiếng. Ngay từ đầu, bộ phim đã cho thấy góc quay rất dị khi người theo dõi được nhìn mọi thứ thông qua con mắt của kẻ đã chết. Cách các khuông hình của ông chuyển động từ xa lại gần rồi lại chuyển ra xa mang tới cảm giác khi thì ngột ngạt, lúc lại vô định.

Cách nhà làm phim sinh năm 1958 chuyển cảnh và phối hợp các khuông hình đều có ý đồ nhất định. Chúng cho thấy Seo Rae và Hae Jun sát lại gần nhau ra sao rồi bỏ qua và lạc nhịp nhau một cách đớn đau như thế nào. Người xem thấy rõ được sự tỉ mỉ của bộ phim khi câu chuyện liên tục được chuyển qua lại dưới tầm nhìn của Seo Rae và Hae Jun trong cùng một tình huống. Thế nhưng chỉ cần ở một góc độ khác thì mọi thứ lại có thể trái ngược nhau hoàn toàn.

Decision To Leave: Vòng lẩn quẩn rượt đuổi cảm xúc không hồi kết đến từ bậc thầy điện ảnh xứ Hàn - Ảnh 3.

Mỗi câu thoại của Decision to Leave cũng mang rất nhiều hàm ý. Từng lời các nhân vật nói đều là một mảnh ghép nhỏ, vừa khít tuyệt vời trong bức tranh tổng thể của tác phẩm. Đơn cử như việc Hae Jun tự nhận phiên bản thân thích núi vì là người nhân từ. Do đó nhưng anh nhìn chiếc áo của Seo Rae ra màu xanh lá cây. Thế nhưng cô vợ của Hae Jun thì lại thấy đó là màu xanh dương của đại dương. Tương tự, bức tranh sau lưng Seo Rae cũng không thể phân biệt được là những ngọn núi trùng điệp hay là nhiều con sóng đang xô vào nhau.

Yếu tố vui nhộn được lồng ghép một cách duyên dáng khi các tình tiết gây cười một cách châm biếm và tréo ngoe trước hành động của các nhân vật. Phần âm nhạc cũng được tận dụng một cách xuất sắc để tăng cường cảm xúc và sự kịch tính trong từng phân cảnh. Ca khúc chủ đề The Mist không chỉ mang tới cảm giác day dứt về một chuyện tình buồn nhưng còn gây ám ảnh về sự hối tiếc và vòng quanh quẩn rượt đuổi cảm xúc không hồi kết.

Diễn xuất xuất sắc của Thang Duy

Sau vai diễn đầu tay quá khác lạ trong Sắc, Giới (2007), Thang Duy loay hoay chưa thể tìm được lối đi cho mình. Decision to Leave chính là bước ngoặt trong sự nghiệp của ngôi sao 43 tuổi này. Seo Rae có sự tinh nghịch, chu đáo và thông minh nhưng khó có người đàn ông nào có thể khước từ. Cách cô cười nhẹ khi nói tiếng Hàn Quốc không giỏi, cách cô thể hiện tiếng nói thân thể khi nói bằng tiếng mẹ đẻ đều rất lôi cuốn. khuôn mặt, biểu cảm của Seo Rae còn cho thấy nét thu hút nhục dục mạnh mẽ.

Cách cô nhìn Hae Jun cũng đầy tình cảm và khát khao. Thế nhưng, ẩn sâu trong đôi mắt ấy vẫn là một thứ gì đó khó hiểu, sâu thẳm và vô cùng đáng sợ. người theo dõi lẫn Hae Jun nhiều lần muốn tin Seo Rae nhưng rồi lại không dám. có nhẽ vì cách cả nhị gặp nhau quá đỗi tréo ngoe, thân phận của họ quá đỗi không giống nhau. Cho tới cuối, cũng chính nét cá tính của cô gái này lại tạo nên sự ám ảnh và tiếc nuối cho một mối quan hệ không lối thoát, một tình yêu sai thời khắc đầy tội lỗi.

Decision To Leave: Vòng lẩn quẩn rượt đuổi cảm xúc không hồi kết đến từ bậc thầy điện ảnh xứ Hàn - Ảnh 4.
Decision To Leave: Vòng lẩn quẩn rượt đuổi cảm xúc không hồi kết đến từ bậc thầy điện ảnh xứ Hàn - Ảnh 4.

Trong khi đó, Park Hae Il lại cho thấy sự chuyển biến đáng sửng sốt trong tính cách của viên cảnh sát. Đối nghịch với một Seo Rae sâu thẳm như đại dương, Hae Jun vững chãi như núi. Anh lịch thiệp, ngay thật và toàn tâm với việc tra án. Nhưng với tác động của các con sóng, từng viên đá trên ngọn núi dần thay đổi. Hae Jun dần đổi cách thủ thỉ, cử chỉ để rồi trở thành loài người hoàn toàn khác. nhường nhịn như chỉ khi bên cạnh Seo Rae, anh thế hệ có thể là chính mình.

Chấm điểm: 4.5/5

Có thể nói, Decision to Leave là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của điện ảnh Hàn Quốc trong vài năm trở lại đây. Phim là sự phối hợp tuyệt vời giữa tình tiết, cách dẫn dắt, xếp đặt chu đáo cùng diễn xuất tuyệt vời. Phim làm tốt trong mọi mặt cả về cảm xúc, tính giật gân lẫn yếu tố kịch tính và tiêu khiển. Đây có nhẽ chính là bộ phim nhưng các đạo diễn Việt Nam nên học hỏi.

Decision To Leave: Vòng lẩn quẩn rượt đuổi cảm xúc không hồi kết đến từ bậc thầy điện ảnh xứ Hàn - Ảnh 5.

Nguồn ảnh: Hancinema

https://ahadep.com/decision-to-leave-vong-lan-quan-ruot-duoi-cam-xuc-khong-hoi-ket-den-tu-bac-thay-dien-anh-xu-han-20220713211123337.chn

Leave a Reply

Your email address will not be published.