ANIME

Biên kịch “Thương ngày nắng về” nằm trên giường bệnh khóc khi phim phát sóng

Thu Thủy, tác giả kịch game thủ dạng phim “Thương ngày nắng về” kể những khó khăn cô phải đương đầu trong quá trình làm phim.

Tối 3/8, tập cuối của “Thương ngày nắng về” phần 2 lên sóng, khép lại 87 tập phim dài hơi được sinh sản trong vòng hơn 1 năm. Biên kịch Thu Thủy san sớt cụ thể về hậu trường quá trình đồng hành với bộ phim nhưng chưa nhiều người biết.

Biên kịch “Thương ngày nắng về” nằm trên giường bệnh khóc khi phim phát sóng - Ảnh 1.

Cô viết: “Lại là dịp thật khác nhau: ngày kết thúc phát sóng của một dự án phim! Khi gắn bó với một đại gia đình trong khoảng thời kì rất lâu, luôn xoay xở về số phận của họ, ngày ngày “hành tội” họ, bắt họ nếm trải bao đắng cay, cũng trao họ chút ít ngọt bùi, và sau cuối, giành lại cho họ những gì xứng đáng… thì thời khắc về đích, lần nào cũng thế, mình đều thấy vừa đợi mong, vừa mất mát.

“Thương ngày nắng về” là dự án dài hơi nhất mình tổ chức xây dựng nội dung. game thủ dạng gốc của phim – Mother Of Mine – phát sóng ở Hàn Quốc năm 2019, cùng thời khắc phát sóng với “Về nhà đi con”. Khi đó, mình còn cười rồi bảo may nhưng phim phát song song chứ không mọi người lại bảo mình bắt chước, vì 2 phim đều là môtip một người bố/ người mẹ, goá vợ/ goá chồng một tay nuôi 3 cô con gái.

Và vì thế, khi được giao dự án này, mình ớ ra, ngay tức thì xin từ chối vì không muốn làm 2 bộ phim gia đình với hệ thống nhân vật khá giống nhau.

Nhưng sếp mình bảo: Chính bởi vì vì em đã từng làm, nên em sẽ biết cách để tránh đi sự trùng lặp…

Mình thực sự vẫn rất băn khoăn, nhưng tối hôm đó, mình xuống nhà và thấy mẹ mình đang xem ti vi. Khi ấy, Tùng Dương đang hát bài “Mẹ tôi” của Trần Tiến.

“Mẹ ơi trái đất mênh mông, mênh mông không bằng nhà mình

Dù cho phú quý vinh quang đãng, vinh quang đãng không bằng có mẹ…”

Mình thấy mẹ khóc. có nhẽ lúc đó, mẹ nhớ bà ngoại. Còn chính game thủ dạng thân mình, nghe lời bài hát thôi, cũng rớm nước mắt, cũng sợ tới cái ngày không còn có mẹ”.

Nữ biên kịch san sớt thêm: “Ở thời khắc đó, mình nghĩ, nếu làm dự án này, mình sẽ có thời cơ kể về mẹ mình và triệu triệu bà mẹ trên thế gian này, kể về sự tiếp nối những thế hệ phụ nữ, kể về tình thương muôn thuở của mẹ và con gái.

Ừ, thế là làm thôi!”

Biên kịch “Thương ngày nắng về” nằm trên giường bệnh khóc khi phim phát sóng - Ảnh 2.

Thu Thủy tâm sự, nhiều khi xây dựng câu chuyện “Thương ngày nắng về”, cô cảm thấy mình tiến công mất sự khách quan. bởi vì vì, có những cụ thể, có những nỗi lòng, cô luôn nhìn thấy mình, mẹ, bà nội, bà ngoại, thím ở đấy.

Thu Thủy kể, mẹ chị cũng từng bán hàng ăn sáng. Cũng từng buôn thúng bán bưng, lo chạy từng đồng tiền một. Mẹ vì vất vả, nhưng nhiều khi quên cả dịu dàng, vì nhọc mệt nhưng luôn cáu gắt. Mẹ làm luôn chân luôn tay, nói năng nhiều khi mếch lòng… Mẹ cũng hay khoe con cháu, thích buôn dưa, cũng động lòng về đứa con nhiều tuổi nhưng vẫn đơn độc. Mẹ chỉ cần nhắc về ông ngoại là mẹ khóc. Và chỉ hơi tí chút sự vô tâm của con cái, mẹ cũng sẽ tủi thân!!!

“Mình rất hay cáu mẹ, gắt mẹ. Nhưng lần nào xong, mình cũng đều hối hận.

nhưng rồi, lần sau lại thế…

Thế nên, có nhẽ, niềm hạnh phúc của mình, là không chỉ có những cụ thể lời nói thường ngày của mẹ được đưa vào phim, nhìn thấy mẹ mắng vui “Con nhỏ nhắn này nó nói xấu tôi”, nhưng còn nhìn thấy phản hồi của người theo dõi. Có những người nói xem phim nhìn bà Nga họ nhớ mẹ họ, thấy Khánh xin lỗi mẹ cũng muốn trở lại xin lỗi mẹ mình, thấy Trang nói yêu mẹ thế hệ nhớ mình cũng chưa từng nói lời thương yêu với mẹ…

Mình tin là các game thủ biên kịch của mình cũng thế, đã đem những kỷ niệm và trải nghiệm của mình vào nhân vật và câu chuyện. bởi vì vì ngay từ đầu, chúng mình đã muốn xây dựng một “bà mẹ thân quen” với những tính cách và lời nói, ta có gặp bất kỳ nơi đâu trong cuộc đời này”, Thu Thủy viết.

Nữ biên kịch kể tiếp: “Hôm trước, lúc đọc kịch game thủ dạng, ông anh mình cáu khi chúng mình xây dựng tình huống bà Nga bị người qua đường đẩy té. Anh bảo, trái tim mỏng mảnh của anh không chịu được, khi bà Nga tới phút này còn bị người ta xô đẩy.

tới lúc ấy, thì mình thực sự tin, “mẹ Nga” của chúng mình, được yêu thương rồi. Chỉ khi tin nhân vật, người ta thế hệ yêu thương, thế hệ mong mỏi đấu tranh cho họ những gì trọn vẹn tốt đẹp nhất.

Một buổi tối, ở sân cơ quan, khi đó mình cùng nhóm biên kịch đang chạy đoạn kết của “Thương ngày nắng về”, thì gặp anh sếp mình. Mình tóm tắt sơ qua về mạch chuyện đoạn cuối cho anh nghe. Anh gật gật và bảo, ừ, nhưng em thử nghĩ xem nhé. Anh muốn về kết phim, có một điều gì đó sẽ tựa như phép màu, một tí cổ tích cũng được.

Mình bị đần ra.

Khi 20 tuổi, hình dung về phép màu hoàn toàn khác mình của ngưỡng tuổi 40. Giống như xưa kia, mình xem Pretty Woman, mình hỉ hả với giấc mơ Mỹ, tin vào cuộc sống tuyệt đẹp, tin vào tình yêu vĩnh cửu của anh chàng tỷ phú và cô kĩ nữ ở đại lộ Hollywood sau 1 tuần bên nhau… Nhưng gần đây, ở status một người game thủ, mình biết được rằng, thì ra, kịch game thủ dạng lúc đầu của phim là một cái kết khác. Sau 1 tuần anh tỷ phú thuê cô kĩ nữ làm game thủ gái với giá 3000 USD, anh đã lại quẳng cô lại đúng góc phố nhưng anh đã vợt được cô tuần trước. Khi đó cô kĩ nữ đã yêu anh tỷ phú. Nhưng anh tỷ phú thì không…

Và là mình của tuổi 40, mình sẽ chọn cái kết này. Vì, đó là cái kết nhưng mình tin.

Và vì, đó thế hệ là cuộc sống.

Làm kịch game thủ dạng, có những khi ta sẽ đứng giữa những tiêu chí của nghề nghiệp với mong muốn người theo dõi, và với ước mong của chính game thủ dạng thân mình.

Nhưng lựa chọn, thì lại chỉ có một nhưng thôi.

Từ “phép màu” kia luẩn quẩn trong đầu mình rất lâu. Mình cũng trao đổi với các game thủ nhóm biên kịch để cùng nhau suy nghĩ.

Và sau cuối, chúng mình có một cái kết, như cái kết tối hôm nay phát sóng. một tí cổ tích, một tí phép màu, nhưng vẫn là cuộc sống được vận hành bởi vì những quy luật muôn thuở, nhưng chúng ta chẳng cách nào ngoài đương đầu, và đi tới”.

Biên kịch “Thương ngày nắng về” nằm trên giường bệnh khóc khi phim phát sóng - Ảnh 3.

Thu Thủy san sớt, quá trình sáng tác kịch game thủ dạng của “Thương ngày nắng về” thật ra không hề tuần tự. Cô đã chạy xong 17 tập kịch game thủ dạng trước tiên rồi thế hệ trở lại viết 4 tập kịch game thủ dạng thời quá khứ. 4 tập quá khứ viết đi viết lại, sửa đi sửa lại tới mức mình phát nản, nhưng game thủ dạng sau cuối, thìa là game thủ dạng cô rất yêu.

“Mình vẫn nhớ khi ấy, mình bị sốt xuất huyết, tiểu cầu xuống thấp, mình nằm ở viện 354, ở khoa truyền nhiễm. Lúc đó dịch dã đang căng, mình vào viện cũng chỉ có một mình, trong gian phòng mênh mông, và khóc như mưa khi xem những tập trước tiên phát sóng.

Khi ấy, mình nhắn cho anh Khoa, cảm ơn anh vì những tập phim đầy cảm xúc. Vì chỉ cần xem phim, thì mình cũng đã biết cả đoàn phim đã kỳ công, vất vả thế nào cho 4 tập đầu ngắn ngủi.

Và hôm nay, thì mình có nhiều lời cảm ơn hơn. Cảm ơn sếp đã luôn giao cho em những đề bài thật khó để em tha hồ xoay xở. Cảm ơn anh Khải Anh đã luôn bám sát kịch game thủ dạng, cho em nhiều góp ý và gợi ý hay!

Lời cảm ơn khác nhau, thì mình muốn gửi tới anh Huy. Từ ‘Zippo’ tới bây giờ đã 5, 6 năm, nhì đồng minh thế hệ làm việc với nhau. Chắc già lão rồi nên lần này dự án dài nhưng nhì đồng minh chưa cãi nhau bận nào cả. Khi phim lên, nhiều lúc mình có được niềm hạnh phúc khi đạo diễn ‘sửa sai’ giúp mình, xử lý tinh tế hơn, đẩy cảm xúc cao hơn so với kịch game thủ dạng.

Trên hành trình làm một dự án dài hơi, có lúc mệt, có lúc oải, nhưng tình yêu với câu chuyện, với nhân vật, sự trằn trọc để làm sao có thể tốt hơn, mình đã luôn nhìn thấy ở anh Huy và ekip. Cảm ơn anh nhiều, vì đã ‘chịu đựng’ cái đứa thay đổi đã cảm tính còn lắm điều, rất hay ý kiến ý cò, rất hay dông dài lải nhải này nhé”, cô viết.

Thu Thủy cảm ơn cả ekip làm phim, những người ở hiện trường vất vả cũng như phòng ban hậu kỳ đầy sức ép cùng những diễn viên với những sự hoá thân xuất sắc, để những mẹ Nga, cậu Vượng, Khánh, Đức, Trang Duy, Vân Phong Sam So, bà Nhung, ông Hùng, bà nhân hậu… trở thành những khuôn mặt thân quen, là niềm yêu thương, hy vọng của người theo dõi, và cả game thủ dạng thân những người viết kịch game thủ dạng.

sau cuối, cô cảm ơn những người theo dõi đã dành cho phim sự thương mến, đã không ngừng yên cầu và đấu tranh cho số phận của các nhân vật, để mình và những đồng nghiệp, sẽ luôn còn thật nhiều động lực và mục tiêu cho những dự án sau này.

Leave a Reply

Your email address will not be published.